Ông Niệm chần chừ nhìn vào nồi cơm

nước nó về đun nấu, ông vẫn giành lấy phần việc nhà, mong con dâu lo tròn việc xã hội. Ông chỉ lo công việc mới, con dâu ông không quen thì gay go.

– Công việc ra răng con?

– Dạ, con đang vừa làm vừa học chung cư central point. Chắc cũng quen thôi cha ạ!

– Ừ. Có chi không rõ con hỏi những người đi trước toyota yaris.

– Dạ. Con nhớ rồi đầm đẹp

*

*    *

Đi một vòng, sẩm tối ông Niệm mới về được nhà bà Thiệp. Ba mẹ con đang cầm đũa thì ông phanh xe ở góc sân.

– Chào cả nhà! Có tin vui đây! Ông vồn vã chào, cố ý nói rõ lý do đến đây một cách đàng hoàng.

– Tin chi vui rứa, bác?

Lý lên tiếng hỏi, hẳn là nó nghĩ có thư chị gửi về. Bà Thảo rất muốn chạy đến bên ông như một thiếu nữ, vồ vập hỏi xem tin vui gì. Nhưng bà ý tứ kìm lại, chỉ hỏi cho phải phép:

– Mời bác Niệm ăn cơm với các cháu.

– Các cháu cứ ăn cơm đi!

Ông Niệm trả lời, định nói tiếp thì đã bị Lý kéo tay ngồi xuống mâm, ấn vào tay bát cơm độn khoai vằm.

– Bác không thể đi được! Bác đi là cháu cũng bỏ ăn luôn!

Lý nói dứt khoát. Bà Thảo nhìn con gái thầm cám ơn nó. Bà tiếp lời:

– Phải.Tối lọ mọ rồi còn lửa củi chi, máy bay hắn xịch đến đó!

Ông Niệm chần chừ nhìn vào nồi cơm. Ông biết từ ngày ông Thảo mất, gia cảnh bà Thiệp gặp khó khăn. Cái Lý nói cứng:

– Bác ăn đi, còn một nồi cháo nấu phần bữa sáng dưới bếp. Vừa nói, nó vừa ấn đôi đũa vào tay ông Niệm – Bác yên tâm, nhà cháu còn nuôi không được cả bác mà! 

Posted in: Giáo dục

Leave a Comment

chobuonban365.com - WSO 2.5