Sự hối hận

Sự thực như vậy… – Bích Hà tức tưởi – Vậy thì con là con của ai? Bình tĩnh nào con! – Bích Phương ôm cHoàng lấy con gái – Con là do mẹ mang thai chín tháng sinh ra. Mẹ đã chăm sóc nuôi dưỡng con từ đó cho đến giờ, con không là con cùa mẹ thì còn là con của ai khác được chứ? Vui lên đi con, mọi việc qua cả rồi… Hoàng Nam nở nụ cười mệt nhọc, gật đầu với vợ mà tâm trí vẫn chưa hết choáng ngợp những niềm vui kèm sự phân-vân. Có được một đứa con trai thì neã ngửa ra con gái mình lại hóa con người khác, giờ nên nhận Hoàng Anh là con hav không, bơi nếu nhận thì phải xác định lại quan hệ với Bích Hà về pháp lý như thế nào? Lý giái ra sao với gia đình bên nội về Bích Hà nhỉ? Và họ có tin chuyện này không hay sẽ truy vấn nọ kia về Bích Phương… Chao ôi, thà không biết sự thật thì thôi, chứ biết rồi thì còn phải chứng minh nó nữa. Thật khó tin nồi là trong vòng chưa đến nửa giờ, mình lại phải nghe và chấp nhận cùng một lúc hai sự thật… ơn trời. Hai con vẫn bình an…

Tiếng Phương Thu vang lên từ phía sau làm cả bốn vội quay lại. Hoàng Anh vui mừng nhảy bô đến bên mẹ: Mẹ ơi! Chúng con sẽ cưới nhau… Chẳng phải anh em đâu mà mẹ sợ… Phương Thu tròn mắt, nhìn vợ chồng Hoàng Nam: Như vậy… là sao? Hoàng Nam cười gượng: Là… hôm nay chúng ta cùng biết được hai sự thật. Một sự thật vừa xuất hiện đã suýt nữa cướp đi tính mạng của hai kè yêu nhau. Thì một sự thật khác đà kịp thời xuất hiện đê ngăn chặn bi kịch ấy.

Posted in: Dịch vụ và Giải trí

Leave a Comment

chobuonban365.com - WSO 2.5