Tưởng Nghiên lớn tiếng nói

sử dụng thuốc tránh thai, thuốc tránh thai

Bốn người nhanh chóng cãi lộn ầm ĩ, cuối cùng Trần Minh Minh quát to một tiếng: “Đừng cãi nhau nữa. Thế này nhé, bây giờ Gia Mộc ở đây, các bạn nói đàn ông chưa chắc đều ăn vụng, chúng ta sẽ nhờ Gia Mộc điều tra, nếu có ai trong số các ông chồng của năm người chúng ta ngoại tình…”.
“Chờ đã, năm người?”. Điền cầm cầm chỉ vào mình: “Các bạn đừng tính tớ vào, hai vợ chồng tớ đều ăn lương nhà nước, bây giờ đang chỉnh đốn tác phong mạnh lắm, bạn đừng làm vợ chồng tớ thêm phiền phức”.

Nếu không điều tra được ai thì chúng ta cùng vui vẻ

“Được, không tính bạn”, Trần Minh Minh chỉ Điền cầm cầm, “Bốn người chúng ta, mỗi người đặt mười ngàn tệ. Neu Gia Mộc điều tra ra chồng ai ngoại tình thì mười ngàn của người ấy sẽ thuộc về người có chồng không ngoại tình. Neu tất cả đều ngoại tình thì tiền thuộc về Lâm Gia Mộc, nếu không điều tra được ai thì chúng ta cùng vui vẻ, thế nào?”.
“Đừng!”. Lâm Gia Mộc ra dấu dừng lại: “Các bạn đừng coi tớ như đại gia thế. Việc làm ăn của tớ không phải của một mình tớ, chi phí cơ bản điều tra một vụ ngoại tình là từ mười ngàn đến ba mươi ngàn.

Bạn bắt tớ điều tra bốn người, còn có nguy cơ không lấy được tiền, sao mà tàn nhẫn thế?”.
“Vậy thì mỗi người chúng ta bỏ ra hai mươi ngàn được không? Bốn mươi ngàn thuộc về Lâm Gia Mộc, còn lại thì như Minh Minh vừa nói”, Tưởng Nghiên lớn tiếng nói. Người tự tin nhất ở đây là cô ta, những người khác thì dù sao cũng có chút miễn cưỡng.
“Được! Tớ thảo hợp đồng”. Mấy bạn nam vẫn hóng hớt bên cạnh sáp tới, có người nói sẽ lập hợp đồng, có người nói phải làm người chứng kiến.

Ở đây còn có cả người làm ở văn phòng công chứng, vì thế nhanh chóng có cả người đứng ra công chứng.
Chuyện đã lớn như vậy, nói là mấy người trêu đùa nhau cũng không được nữa, dường như ai không đánh cuộc thì chồng người đó ngoại tình, bốn người nhanh chóng bỏ tiền ra.
Lâm Gia Mộc đương nhiên là cười tít mắt thu tiền, lần lượt ký hợp đồng với bốn người. Sau khi ký xong cô lại hỏi: “Thế còn thỏa thuận bảo mật?”.
Bốn người nhìn nhau một lát: “Giữa bốn người bọn tớ thì không cần bảo mật”.
“Được”.

Lần lượt ký hợp đồng với bốn người

Trịnh Đạc vừa bước vào phòng tiệc đã cảm thấy hàng chục ánh mắt tập trung trên người mình. Anh ta không kìm được cúi đầu nhìn lại mình. Anh ta luôn luôn mặc theo phong cách quân nhân, hôm nay mặc một chiếc áo thun dài tay cổ chữ V bó sát người màu xanh quân đội, quần ka ki nhiều túi, chân đi giày Martin, thoạt nhìn quả thật không hòa nhập với đa số những người đàn ông mặc Âu phục đi giày da ở đây, nhưng anh ta không tới tham gia họp lớp mà chỉ tới đón người.

Posted in: Giải trí

Comments are closed.

chobuonban365.com - WSO 2.5